Thứ Tư, 11 tháng 6, 2014

Đề 1: Bài tập cho bản thân

Tưởng tượng ra anh chồng của mình sẽ nói với mình những đều này thì thật là buồn cười, thế nào mặt cũng một đống như nồi cơm nguội làu bàu em thế này em thế kia. Nhăn nhó như con khỉ già khi nói về vợ chứ không được tốt đẹp như những đều mình viết sau đây.

Em yêu! Anh muốn cầu hôn với em bởi vì em... bla bla (thực tế thì chưa được anh chồng cầu hôn - chỉ đơn giản một câu chúng ta cưới nhau thôi - nói với tía má - tía má chúng ta gặp nhau - thế là chúng ta có được cái trán dồ này).


Cái này tự bản thân nói ra:

Em yêu! Anh muốn cưới em bởi vì em rất là dễ thương, em không đẹp như hot girl hay tụi chân dài "dzú bự", mắt em cũng không sắc mà lông mi em cũng không quăn, da không trắng, dáng không xinh nhưng anh vẫn yêu em vì em có nụ cười thiệt là duyên dáng, dễ gây thiện cảm ngay từ cái chào mỉm lần đầu tiên.

Anh quen em hai năm mà cái gì về anh em cũng biết: anh ở dơ một tuần mới giặt đồ một lần nè, biết anh thích ăn cái gì cũng có tương ớt, anh ngủ ngáy như bầy heo trong chuồng cùng ngủ một lúc, ăn được một lần 30 trứng hột vịt lộn, biết anh nói mà không bao giờ làm được điển hình như là việc anh hút thuốc, miệng thì hôi như cú, biết anh chẳng bao giờ chăm lo cho gia đình, không bao giờ rửa đít cho con vì bệnh sợ "shit", biết anh là siêu nhân "ầm ĩ" chuyên gia đập phá mỗi khi lên cơn bất tử, mê boxing hơn chơi với con, mê ăn no chứ không mê ăn vặt.

Còn ngược lại về em cái gì anh cũng "mơ huyền mờ", anh chỉ thấy em thích giặt đồ cho anh tuần 2 lần, hay chê anh ở dơ xấu tính, thích nấu cơm cho anh ăn.

À, còn một chuyện anh biết về em là thích bôi son trát phấn lên mặt mỗi khi đi ra đường với anh, thích xiêm y lộng lẫy mỗi khi đi chơi với anh (nhưng ngược lại thì anh không thích, miệng luôn càu nhàu), anh ra đường thích ngắm gái xinh và ngon nhưng anh không thích người khách dòm em mặc dù em cũng đâu có "ngon" gì lắm (theo lời anh hay khen ngợi em). Em bị anh chê nhưng em vẫn thích diện mỗi lần ra đường, mỗi lần mỗi kiểu, có người khen em đẹp, có người nói mỉa mai "Gái chưa chồng" nhưng mà em thích thế, em cảm thấy cần có một điểm nhấn gì đó trong cuộc sống buồn chán mỗi ngày lặp đi lặp lại này. Đời mà mấy khi được thế chứ!.

Em là đứa rất bướng bỉnh luôn làm anh nổi giận dù biết sai nhưng không bao giờ xin lỗi, đợi nhắc mới xin lỗi. Em thích thể hiện mình là đúng, anh luôn sai (vì anh là người không lượng sức mình khà khà, đừng quá thách thức tình yêu đang bùng cháy). Anh không là gì cả không có em thì anh sẽ "die" well sooner. Em luôn là người ngủ sau anh, em có nhiều lo lắng suy nghĩ chăm lo cho cuộc sống gia đình nhiều hơn anh.

Em muốn làm công việc mà em yêu thích, công việc có sự năng động sáng tạo, có sự giao tiếp và mang tính xã hội, được tiếp xúc với nhiều cái mới lạ không thụ động. Nhưng đôi khi em lại có những suy nghĩ xa vời vợi khác như thích làm công việc bôi son trát phấn lên người khác hay nghệ thuật bẻ hoa cắm cành vô cái giỏ cái chậu mà em gọi là làm ra tác phẩm nghệ thuật đẹp cho đời... lung tung không xác định đâu là hướng đi rõ ràng trong cuộc đời mình, chưa làm được gì cho bản thân mình nói gì đến cha mẹ con cái. Em hay có nhưng suy nghĩ viễn vong không có kế hoạch cụ thể và không nhìn ra cái em cần trước mắt. Em muốn thử thách bản thân nhưng em lại lo sợ những chướng ngại vật những rào cản nên không biết bao giờ em sẽ làm được đều em mơ ước và anh cũng không phải là người tình lý tưởng để support em. Nên em đang phải tự cố gắng tìm hiểu mình, tiềm hiểu thêm nhiều vốn sống, nhiều kiến thức kinh nghiệm để em thật sự trưởng thành để sắp xếp lại công việc của mình.

Em là người thật sự mất bệnh mít ướt hơi nhẹ không nặng lắm. Coi phim hay chương trình nào đó có tí xíu tình tiết gây rung động đậy là cảm xúc dâng trào từ đáy con trym trào ra. Anh hơi lớn tiếng xíu cũng khóc, anh đi nhậu không về sớm cũng khóc trong sự tủi thân vì ta đây bị bỏ rơi vì có bầu nhìn như con heo nái, đẻ xong bụng thì bự, da thì xấu, mặt thì già như trái cà chua héo. Nhưng lại có một số chuyện lơn như gởi cái cục nợ trán dồ về nhà cho bà ngoại thì chưa bao giờ thấy khóc nhé, sau có bà mẹ nhẫn tâm vậy trời. (Khà khà, đọc cái bài "gởi cho tình yêu của mẹ" đi rồi sẽ hiểu.)

Bởi vậy anh chồng em sẽ chẳng bao giờ thấu hiểu được nỗi lòng của em, viết ra vì thích thế thôi, thích là nhích à. Một ngày nào đó anh chồng có đọc được hay không thì cũng chẳng sao nhưng biết một đều là anh chồng mình cũng đã từ từ thay đổi (không biết được nhiêu phần trăm chứ giờ thấy có 1% thôi) hix.

Số em đúng là số khổ mà, hồng nhan bạc giả quá!

Thư từ một bà vợ sắp sửa U30 



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét