Trên đời này dễ gì có ai tin tưởng mình mà kể chuyện của họ cho mình nghe, bởi vậy cái tật nhiều chuyện của mình được phát huy, ai kể gì mình cũng nghe dù chuyện của họ chẳng liên quan gì tới mình.
Nghe để hiểu mọi người hơn, nhìn nhận đúng giá trị con người của họ hơn. Chứ không càu nhàu lảm nhảm nói xấu nói xa người này người kia như trước nữa, hồi trước toàn là đi nói xấu nhau khà khà.
Mình cũng không ngờ tới khả năng ngồi nói chuyện của mình là không giới hạn, nói từ sáng tới trưa mấy tiếng đồng hồ vẫn ngồi nói, trừ khi đói bụng quá nói không nổi nữa thì mới dừng lại. Thiệt là khủng khiếp cái mức độ "tám" của mình. Bởi vậy mới có chuyện để viết chứ, ngồi thù lù một đống trước máy tính để viết một đống thứ trên đời mà chẳng có chút thực tế nào thì làm sao mà có cái để viết.
Viết cũng là một cách giải tỏa cảm xúc, một cách để thể hiện bản thân mình. Thời gian đi qua nhanh quá thấy cuộc sống mình cũng đi nhanh theo, có sự lãng phí không hề nhẹ, viết để tìm lại những gì đã trôi qua mà không thể lấy lại được! Hix cảm xúc thì dạt dào mà viết như sóng tạt vào tạt ra, không có một cái twist (chữ này không biết viết đúng không) nào hết.
Hix!
Trích từ việc nghĩ gì viết đó của một writer thiếu ý tưởng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét