Thứ Ba, 1 tháng 7, 2014

8X suy nghĩ gì về 9X

Nói thật lòng là tự nhiên tối hôm qua không ngủ được, nằm thao thức tới 1h sáng trong đầu suy nghĩ mông lung đủ thứ chuyện, chợt lóe lên một ý nghĩ về các em 9x ngày nay, muốn ngồi dậy mở máy ra viết liền nhưng lại thôi vì cũng khuya rồi sáng dậy viết cũng được.

Tuy nhiên, buổi sáng là chuyện buổi sáng, buổi tối là chuyện buổi tối, sáng bảnh mắt ra loay hoay thể dục, cà phê cà pháo, 10:00am mới vác mông ngồi gõ thì văn chương nó không tuôn trào như tối qua nữa. Tại cái tội nghĩ mà không làm liền.

Giờ ngồi ngẫm lại cái ý tứ muốn viết thì lại quên gần 50%. Thôi viết cứ viết không chừng ý văn lại dạt dào lai láng.

Thật ra thì suy nghĩ 8X về 9X không có gì là xấu, chỉ có hơi khác cái 8X đời đầu nó khác 8X đời cuối tý thôi, tuy nhiên là cái khoảng ghen tỵ với mấy 9X trẻ trung, nhan sắc ngời ngời thì không thể chối cãi.

Ôi! Ngày nay 9X lung linh lắm, trai xinh gái đẹp cứ dập dìu trước mắt mà lòng 8X không khỏi buồn phiền vì tuổi ngày càng nhiều thêm, 8X nào có chồng tay xách nách mang vác một hai đứa con rồi thì khỏi nói. 8X đang FA thì cũng đang lung lay, đứng ngồi không yên vì chuyện chồng con, sự gay gắt của đấng sinh thành "mấy tuổi đầu rồi mà không lấy chồng, lấy vợ hả con?". Tại cái định mệnh đó mà thôi.

8X đời cuối đôi khi ra đường sẽ không bị những trường hợp sau đây "chào cô, chào chú", "cô cần mua gì", "cô ơi cho con hỏi",bla bla..., vẫn còn được gọi bé như ngày nào. Còn 8X đời đầu vào học anh văn sẽ được bầu làm lớp trưởng, đi học võ cũng được làm chị nuôi phụ trách ăn nhậu, tham gia phòng trào thì sẽ được đàn em thương mến, vào công ty sẽ được chảnh với các em mới vào. Không thể nào cạnh tranh với các em 9X hồn nhiên, ngây thơ, trong sáng.

Thêm nữa, 9X bây giờ tài năng lắm, đầy nhiệt huyết sáng tạo, tự tin và "chất" đặc luôn. Các em dám nghĩ dám làm không như trước đây các anh chị 8X khá e dè, khá thụ động. Các phong trào, các chương trình sự kiện mà không có các em thì sẽ không hoành tráng hoàng đâu.

Các em thể hiện tài năng như âm nhạc, làm phim, chụp hình, vẽ, đàn, tiếng Anh thì như gió, sáng tạo nội dung video hay tổ chức các chương trình sự kiện thì ôi thôi rồi, vô cùng tuyệt vời!

Các em có nhưng góc nhìn về mọi thứ luôn mới và thú vị, 8X như chị thích nghe các em nói, chia sẻ về các lĩnh vực mạnh của mình, các nơi các em đã đến và được trải nghiệm cuộc sống khác biệt, cơ hội của các em còn rất nhiều, các em luôn cố nắm bắt thực hiện "ước mơ vươn tới những vì sao". 8X rất ủng hộ các em!

Tuy nhiên, cuộc sống ngày nay hiện đại quá, nhanh đến chóng mặt, cho nên các em cũng nên từ từ thôi, take time nhiều để hiểu nhiều nha. Đi nhanh quá chị theo không kịp.>-<

Chị cũng thuộc dạng 8X mà đu đeo theo 9X thôi, muốn được chất như các em lắm nhưng cũng chỉ có thể ngồi đây viết lách tâm thư gởi các em íu vấu.

Còn nhiều thứ 8X đã nghĩ về 9X lắm, để chị sưu tầm thêm từ cuộc sống của mình rồi chia sẻ qua đây thôi.

Hi vọng sẽ đọc được một status, comment, bài viết nào đó của 9X suy nghĩ về 8X dù tích cực hay tiêu cực thì vẫn thích đọc và like, share, comment theo.

Bài viết của một 8X già khụ nghĩ về 9X

Thứ Ba, 17 tháng 6, 2014

Em không suy nghĩ chuyện trên trời nữa đâu!!!!!!

Hôm nay, mình ngồi trò truyện với một chị về việc chị xin việc làm lại sau thời gian "nghỉ ngơi chăm con nhỏ".

Chị làm kế toán Ngân hàng được 9 năm và không biết gì khác ngoài Ngân hàng. Chị gặp một số vấn đề phức tạp trong công việc nên phải nghỉ việc sau 9 năm dâng hiến tuổi thanh xuân cho NH 123. Nhưng nhờ vậy mà chị có một thời gian ở bên con thật sự, chị có nhiều trải nghiệm cảm xúc hơn trong việc chăm sóc con cái.

Chơi đùa lăn lộn với con - nghe con kể chuyện - đánh nhau với con - la hét đánh đập - chửi mắng - thảnh thơi tung tăng đi chơi với con bla bla....

Sau thời gian quý giá đó, một năm thì chị quyết định đi làm lại. Nộp đơn xin việc - bị quần phỏng vấn 1 tiếng - 2 ngày sau được nhận Job ngay và luôn.

Chị vui mừng kể về việc chị nhận được Job tại một công ty Truyền Thông, mình nghe xong đã thích rồi, mặt hớn hở "Sao đã vậy chị?", chị thì ngẩn ngơ "Công ty truyền thông là làm gì em?". Mình cũng ngẩn ngơ theo "Hả? Chị không biết hả?".

Sau đây là cuộc đối thoại của mình và chị:

Chị: "Công ty truyền thông là làm gì em?"

Em: "Ủa chị đi phỏng vấn mà không tìm hiểu về công ty hả?"

Chị: "Không em. Chị không quan tâm, chỉ cần nhận được việc thôi.

Em: Sao chị hay vậy?

Chị: Truyền thông là làm gì em?

Em: Dạ công ty truyền thông thường làm quảng cáo, PR thương hiệu cho các nhãn hàng đó chị, nó là một phần của Marketing. Nó có mấy cái Case studies cho nhãn hàng đó chị trên các kênh truyền thông như báo chí, facebook, youtube, v.v.. (biết sao nói vậy thôi à)

Chị: Vậy hả? Chị chưa hiểu lắm.

Em: Ax, công ty chị tên gì? để em tìm website của nó.

Chị:  Hình như là In tơ nấy sành nồ đi gí tồ gì gì chị quên rồi (chị đọc sao mình viết vậy)

Em: (gõ google, search ra toàn cty X đăng tin tuyển dụng trên các website mà không thấy trang web chính ở đâu). À tìm ra rồi nè chị.

Chị kéo ghé sát lại nhìn
Em: Nè nó có nhiều nhãn hàng nổi tiếng lắm nè O, U, I, A, E... bla bla... hơn 20 nhãn hàng đó.

Chị: Oh nó làm gì cho mấy cái này em?

Em: Để em coi case studies của nó. (trang web có đúng 4 case studies của 4 nhãn hàng lớn)
Dạ, nó làm fb marketing cho nhãn hàng A, làm sự kiện cho nhãn hàng B, làm SEO từ khóa google cho nhãn hàng C, thiết kế website cho nhãn hàng D.

Chị: Chị mới biết có công ty làm cái này luôn? 

Em: Làm ở công ty truyền thông vui lắm chị ơi, nhất là phòng Creative á, mấy anh chị đó ăn mặc đẹp, vui vẻ lắm, nói chuyện hài hước, lâu lâu hay có mấy ý tưởng cũng khìn khìn lắm.

Chị: Chị thấy có vui gì đâu, bước vô thấy yên tĩnh, u ám sao đó. Tòa nhà chục tầng mà công ty dùng 5 tầng rồi, mà thấy lạnh lẽo lắm em.

Em: Ủa, sao kỳ vậy?

Chị: Chị xin vô làm kế toán tổng hợp mà chưa gì đã bị đe dọa, người làm trước chị bị bà kế toán trưởng chửi te tua, ức chế khóc quá trời, xong xin nghỉ luôn.

Em: Hả?

Chị: Chị thấy có gì đâu phải khóc, có gì thì cứ nói thẳng, không làm được thì xin nghỉ. Có gì đâu mà chửi người ta ầm ĩ.

Em vẫn đang hí hửng vì nghĩ chị làm ở công ty truyền thông sau này có nhiều chuyện hay kể cho mình nghe - nhưng nghe chị nói xong chắc không ổn rồi. Trong suy nghĩ, công ty truyền thông có thêm mảng nội bộ vô cùng phức tạp cũng giống như các công ty khác.

Anh ngồi làm cùng cũng đang lắng nghe hai chị em "8", anh tiếp lời: Chắc nhìn bà có thể có sức chịu đựng được bà kế toán đó nên mới nhận bà vào làm đó". 

"Bà làm cho công ty truyền thông phải ăn mặc đẹp lên, phải đi nhậu nhiều mới ăn ra ăn vô được".

Chị: Ăn gì ông nội? Làm ở Ngân hàng kế toán được lập trình phần mềm sẵn chỉ cần nhập dữ liệu vô là xong. Còn làm kế toán tổng hợp thì chắc tui phải ôn lại, giờ mà học lại thì chán lắm.

Lúc đi phỏng vấn bà kế toán hỏi tui trong kế toán có 3 loại thuế gì tôi còn không nhớ nữa. Tui nói "để về em xem lại nha chị", phỏng vẫn xong rồi còn nói câu "em còn nhiều lỗ hỏng trong kiến thức quá". Tới phần tiếng Anh thì tui không biết nói gì luôn, chỉ có thể nói "để về em ôn lại chị ơi, em ở nhà một năm rồi nên giờ quên hết rồi".

Chị: Thôi, làm tới đâu hay tới đó.

Chị quay lại hỏi mình: "Em còn cái gì em biết nữa không nói chị nghe"

Em: Dạ, thuê mấy công ty truyền thông tốn tiền lắm chị ơi, chỉ có mấy thương hiệu lớn mới có tiền làm. Như em làm ở phòng marketing nè, tự làm không à, tự lên ý tưởng, tự viết bài, tự làm truyền thông trên fb, google, youtube luôn, làm ít chi phí nhất.

Chị: Chị thấy mấy cái em làm giống một người chú chị từng làm (bắt đầu lạc chủ đề khác mà nghe xong cũng hơi shock).

Em: Chú chị làm gì?

Chị: Em có biết diễn giả Ca không? 

Em: Biết chị.

Chị: Uhm chú chị ngày xưa làm chung với ổng nhưng giờ làm công nhân rồi.

Em: (trong đầu what the hell is it?) Sao vậy chị? Ông diễn giả đó nổi tiếng lắm mà.

Chị: Uhm, lúc trước chú chị cũng làm giống em hay đi nói chuyện trên trời gì gì ở đâu không à, cao siêu lắm. (hix công việc mình làm cũng có đụng tới chuyện gì trên trời đâu, chỉ chém gió cho công ty nó hoành tráng chút thôi). Hùn vốn làm ăn kinh doanh gì với ổng sau đó thì bị lỗ vốn dẹp tiệm giờ phải tự đi cày làm công nhân may. Còn ông kia thì vẫn nổi tiếng, đi giảng dạy khắp nơi, ai không biết ổng chứ chị biết ổng rồi, chị chỉ cười cười thôi à. Có lần ổng tới ngân hàng chị để giảng dạy đó, chị đâu có thèm đi đâu. Cuộc sống của ổng cũng đâu có hạnh phúc như ổng hay phán đâu, gái thì thay đổi liên tục.

Em: (Trong đầu What the f*** is!) Trời, thần tượng một thời sinh viên của em.

Anh: Bởi vậy thấy chưa, chẳng bao giờ tui nghe mấy thằng cha đó, chẳng có gì thực tế cả.

Một chị kế toán của mình đi vào lắng nghe từng chữ và phán: "Mấy cha đó chỉ được cái miệng thôi?"

Có vẻ shock không hề nhẹ, đầu óc thì quay cuồng không biết tin vào đâu.

Chị: Công ty kêu chị đi làm liền em ơi. Nhưng chị chưa muốn đi, chị nói:" Tháng sau em làm được không chị? Em chưa có chuẩn bị kịp, con em nó mới đi học à?", chị còn định đi du lịch nữa nhưng mà công ty nó không chịu. Tuần sau chị phải đi làm rồi.

Mình không nói gì để cho mấy anh chị "8 tiếp" với nhau (vì đang quay cuồng trong suy nghĩ). Mình vẫn không hiểu tại sao lại như thế, what the life is!....bla..bla

Từ nay em chỉ muốn chú tâm vô công việc thôi, không suy nghĩ chuyện trên trời nữa đâu chị ơi!


Bài viết từ những lời nói sự thật không hề giả dối


Thứ Bảy, 14 tháng 6, 2014

Xét mình

Đang định viết mà bị phân tán tư tưởng qua facebook khoảng 10 phút - không ít các bạn từng một lần phát biểu: lướt face 15 phút thôi rồi làm bài tập, làm báo cáo, làm bla bla.... đại khái là sẽ hoàn thành một việc gì đó.... nhìn đồng hồ 3 tiếng đã trôi qua thì vẫn còn đang "chém" với đứa D, thằng L về status của con Đ bồ thằng C.

Hix, tình trạng này nhà nhà người người đều xảy ra ngày ngày. Nên có một số đồng môn đã quyết tâm từ bỏ facebook (mặc dù chỉ được vài ngày hay vài tuần) rồi ngứa háng cũng phải tìm lại một chốn không xa.

Hôm nay, tâm trạng bần thần vì mắc một lỗi kinh hoàng trong công việc và một số tiền khủng khiếp đã bay khỏi túi trong một sáng mưa không nặng lắm. Buồn ơi là buồn!

Suy nghĩ đang đi theo hướng bi đát, tháng này mình phải làm sao đây, không còn được ăn cao sang nữa, không có tiền đóng tiền điện thoại, quan trọng là sẽ bị bao tử réo cả tháng. Cũng do cái tội làm việc lơ mờ, đầu óc không có organization, không biết xử lý tình huống bất ngờ, quá dở cho một thế hệ già cỗi như vậy mà chả có tý nghiệp vụ gì? It's shame!

Đúng là cần nhìn lại bản thân mình!

Chuyện nữa là bỏ lỡ các ngày đi xưng tội, xét mình đã phạm tội lỗi quá nhiều với Chúa với thế gian này. Hết tuần này đến tuần khác đều lấy lý do mình bận chuyện này chuyện nọ rồi quên mất. Thật ra có phải do công việc nhiều gì đâu toàn là lo facebook hẹn hò, tụ tập, tự kỷ mà quên mất chuyện quan trọng này. Dù không phải phạm những tội kinh hoàng gì nhưng cũng đã phạm cái tội chửi chồng, chửi thề, nói xấu người khác, lười biếng không đi xưng tội, nhát việc, xem phim ảnh bậy bạ, cũng thấy con người mình đang đắm chìm trong tội lỗi dân gian rồi.

Ôi cuộc sống sao có nhiều cám dỗ đến thế! Phải biết ơn người đã sinh ra ta, càng phải biết ơn Chúa không những tạo ra mà còn nuôi dưỡng linh hồn ta trở nên tốt đẹp.

Nhưng ngày nay có nhiều đều cám dỗ mà con người thấp bé không thể cưỡng lại được. Xin Chúa thương xót và cứu vớt chúng con khỏi những trầm luân khổ ải này.

Bài viết từ những suy nghĩ đầy nghĩ suy của một thế hệ già cỗi

Thứ Sáu, 13 tháng 6, 2014

Cho tôi một vé đi tuổi thơ thôi

Các bài tập anh Thầy giao đã làm được 50% rồi, còn các bài tập còn lại đang tự hành hạ cho xong.^-^

Vẽ đồ thị cuộc đời rồi nhưng hổng biết đánh vô cái còm pú tờ thế nào hết nên thôi bỏ qua bài tập tiếp theo.

Tưởng tượng mình là một đứa bé đứng trong sân chơi xung quanh có rất nhiều đứa trẻ đang chơi, nếu bạn là đứa trẻ đó bạn sẽ làm gì? Có bạn sẽ im lặng quan sát nhìn mọi người chơi, ai rủ mới vô chơi cùng, không rủ thì ngồi đó mà tự kỷ một mình luôn.

Có người thì thích bạo lực hơn sẽ tham gia vào ngay hết các trò chơi, đứa nào cà chớn là quánh luôn tại chỗ.

Có bạn thì hiền lành hơn, con gái sẽ chọn bạn nào chơi búp bê, chơi đồ hàng, nhảy dây sẽ nhào lại xin chơi. Con trai thì thấy ai chơi đá banh, cầu tuột hơi hướng bạo lực tý (cho tôi một vé đi tuổi thơ).

Có bạn thì cá tính hơi mạnh một chút là con gái nhưng lại thích chơi với lũ con trai mũi chảy nước, thích đánh đứa nào làm đầu đàn để mình trở thành đại ca của tụi trai này.

Wow! đúng là mỗi người một tính cách, tưởng tượng đứa trẻ đó cư xử như thế nào cũng chính là con người bạn hơi hơi của hiện tại (đạt tầm 70%). (anh Thầy nói)

Thích nghe những suy nghĩ của các trẻ 9x ngày nay ghê! Các bạn suy nghĩ tân tiến nhiều hơn lớp 8X già cỗi nhiều! Thôi không nhận xét dài dòng, nói một hồi là thành lạc đề nghiêm trọng hoặc nói không tới, lời không rõ nữa. Kaka

Feeling free

Thư từ một bà già 8X

Thứ Tư, 11 tháng 6, 2014

Đề 1: Bài tập cho bản thân

Tưởng tượng ra anh chồng của mình sẽ nói với mình những đều này thì thật là buồn cười, thế nào mặt cũng một đống như nồi cơm nguội làu bàu em thế này em thế kia. Nhăn nhó như con khỉ già khi nói về vợ chứ không được tốt đẹp như những đều mình viết sau đây.

Em yêu! Anh muốn cầu hôn với em bởi vì em... bla bla (thực tế thì chưa được anh chồng cầu hôn - chỉ đơn giản một câu chúng ta cưới nhau thôi - nói với tía má - tía má chúng ta gặp nhau - thế là chúng ta có được cái trán dồ này).


Cái này tự bản thân nói ra:

Em yêu! Anh muốn cưới em bởi vì em rất là dễ thương, em không đẹp như hot girl hay tụi chân dài "dzú bự", mắt em cũng không sắc mà lông mi em cũng không quăn, da không trắng, dáng không xinh nhưng anh vẫn yêu em vì em có nụ cười thiệt là duyên dáng, dễ gây thiện cảm ngay từ cái chào mỉm lần đầu tiên.

Anh quen em hai năm mà cái gì về anh em cũng biết: anh ở dơ một tuần mới giặt đồ một lần nè, biết anh thích ăn cái gì cũng có tương ớt, anh ngủ ngáy như bầy heo trong chuồng cùng ngủ một lúc, ăn được một lần 30 trứng hột vịt lộn, biết anh nói mà không bao giờ làm được điển hình như là việc anh hút thuốc, miệng thì hôi như cú, biết anh chẳng bao giờ chăm lo cho gia đình, không bao giờ rửa đít cho con vì bệnh sợ "shit", biết anh là siêu nhân "ầm ĩ" chuyên gia đập phá mỗi khi lên cơn bất tử, mê boxing hơn chơi với con, mê ăn no chứ không mê ăn vặt.

Còn ngược lại về em cái gì anh cũng "mơ huyền mờ", anh chỉ thấy em thích giặt đồ cho anh tuần 2 lần, hay chê anh ở dơ xấu tính, thích nấu cơm cho anh ăn.

À, còn một chuyện anh biết về em là thích bôi son trát phấn lên mặt mỗi khi đi ra đường với anh, thích xiêm y lộng lẫy mỗi khi đi chơi với anh (nhưng ngược lại thì anh không thích, miệng luôn càu nhàu), anh ra đường thích ngắm gái xinh và ngon nhưng anh không thích người khách dòm em mặc dù em cũng đâu có "ngon" gì lắm (theo lời anh hay khen ngợi em). Em bị anh chê nhưng em vẫn thích diện mỗi lần ra đường, mỗi lần mỗi kiểu, có người khen em đẹp, có người nói mỉa mai "Gái chưa chồng" nhưng mà em thích thế, em cảm thấy cần có một điểm nhấn gì đó trong cuộc sống buồn chán mỗi ngày lặp đi lặp lại này. Đời mà mấy khi được thế chứ!.

Em là đứa rất bướng bỉnh luôn làm anh nổi giận dù biết sai nhưng không bao giờ xin lỗi, đợi nhắc mới xin lỗi. Em thích thể hiện mình là đúng, anh luôn sai (vì anh là người không lượng sức mình khà khà, đừng quá thách thức tình yêu đang bùng cháy). Anh không là gì cả không có em thì anh sẽ "die" well sooner. Em luôn là người ngủ sau anh, em có nhiều lo lắng suy nghĩ chăm lo cho cuộc sống gia đình nhiều hơn anh.

Em muốn làm công việc mà em yêu thích, công việc có sự năng động sáng tạo, có sự giao tiếp và mang tính xã hội, được tiếp xúc với nhiều cái mới lạ không thụ động. Nhưng đôi khi em lại có những suy nghĩ xa vời vợi khác như thích làm công việc bôi son trát phấn lên người khác hay nghệ thuật bẻ hoa cắm cành vô cái giỏ cái chậu mà em gọi là làm ra tác phẩm nghệ thuật đẹp cho đời... lung tung không xác định đâu là hướng đi rõ ràng trong cuộc đời mình, chưa làm được gì cho bản thân mình nói gì đến cha mẹ con cái. Em hay có nhưng suy nghĩ viễn vong không có kế hoạch cụ thể và không nhìn ra cái em cần trước mắt. Em muốn thử thách bản thân nhưng em lại lo sợ những chướng ngại vật những rào cản nên không biết bao giờ em sẽ làm được đều em mơ ước và anh cũng không phải là người tình lý tưởng để support em. Nên em đang phải tự cố gắng tìm hiểu mình, tiềm hiểu thêm nhiều vốn sống, nhiều kiến thức kinh nghiệm để em thật sự trưởng thành để sắp xếp lại công việc của mình.

Em là người thật sự mất bệnh mít ướt hơi nhẹ không nặng lắm. Coi phim hay chương trình nào đó có tí xíu tình tiết gây rung động đậy là cảm xúc dâng trào từ đáy con trym trào ra. Anh hơi lớn tiếng xíu cũng khóc, anh đi nhậu không về sớm cũng khóc trong sự tủi thân vì ta đây bị bỏ rơi vì có bầu nhìn như con heo nái, đẻ xong bụng thì bự, da thì xấu, mặt thì già như trái cà chua héo. Nhưng lại có một số chuyện lơn như gởi cái cục nợ trán dồ về nhà cho bà ngoại thì chưa bao giờ thấy khóc nhé, sau có bà mẹ nhẫn tâm vậy trời. (Khà khà, đọc cái bài "gởi cho tình yêu của mẹ" đi rồi sẽ hiểu.)

Bởi vậy anh chồng em sẽ chẳng bao giờ thấu hiểu được nỗi lòng của em, viết ra vì thích thế thôi, thích là nhích à. Một ngày nào đó anh chồng có đọc được hay không thì cũng chẳng sao nhưng biết một đều là anh chồng mình cũng đã từ từ thay đổi (không biết được nhiêu phần trăm chứ giờ thấy có 1% thôi) hix.

Số em đúng là số khổ mà, hồng nhan bạc giả quá!

Thư từ một bà vợ sắp sửa U30 



Thứ Ba, 10 tháng 6, 2014

Bài viết từ câu chuyện của nhiều người

Trên đời này dễ gì có ai tin tưởng mình mà kể chuyện của họ cho mình nghe, bởi vậy cái tật nhiều chuyện của mình được phát huy, ai kể gì mình cũng nghe dù chuyện của họ chẳng liên quan gì tới mình.

Nghe để hiểu mọi người hơn, nhìn nhận đúng giá trị con người của họ hơn. Chứ không càu nhàu lảm nhảm nói xấu nói xa người này người kia như trước nữa, hồi trước toàn là đi nói xấu nhau khà khà.

Mình cũng không ngờ tới khả năng ngồi nói chuyện của mình là không giới hạn, nói từ sáng tới trưa mấy tiếng đồng hồ vẫn ngồi nói, trừ khi đói bụng quá nói không nổi nữa thì mới dừng lại. Thiệt là khủng khiếp cái mức độ "tám" của mình. Bởi vậy mới có chuyện để viết chứ, ngồi thù lù một đống trước máy tính để viết một đống thứ trên đời mà chẳng có chút thực tế nào thì làm sao mà có cái để viết.

Viết cũng là một cách giải tỏa cảm xúc, một cách để thể hiện bản thân mình. Thời gian đi qua nhanh quá thấy cuộc sống mình cũng đi nhanh theo, có sự lãng phí không hề nhẹ, viết để tìm lại những gì đã trôi qua mà không thể lấy lại được! Hix cảm xúc thì dạt dào mà viết như sóng tạt vào tạt ra, không có một cái twist (chữ này không biết viết đúng không) nào hết.

Hix!

Trích từ việc nghĩ gì viết đó của một writer thiếu ý tưởng

Không nằm trong đề bài nào chỉ là cảm thấy có lỗi khi đã bỏ tình yêu ở lại

Gởi tình yêu của mẹ!

Tình yêu Bi bị mẹ bỏ lại với bà ngoại trong sự hoang mang của mẹ, mẹ suy nghĩ nhiều quá nên không tìm được lối thoát cho những vấn đề của mình. Mẹ cảm thấy được Bi của mẹ hoảng sợ vì không thấy mẹ đâu, lạc vào một thế giới lạ lẫm mà trước kia đã từng bị mẹ bỏ vào đó, Bi không biết làm sao chỉ thấy ai thì quấn người đó, nhưng ngày qua ngày rồi Bi cũng đã quen dần vì dù sao em cũng có tình thương của bà ngoại rồi. Mẹ vẫn về thăm Bi thường xuyên, một tháng về thăm 1 tuần, rồi từ từ sẽ chỉ là 4 ngày 3 ngày và 2 ngày. B đừng giận mẹ nhé, mẹ là người không có trách nhiệm lắm, nhưng nếu Bi hiểu được cuộc sống của Bi đang ngày càng tốt đẹp, B đang sống trong môi trường mà nếu Bi ở cùng mẹ sẽ không có được, đặc biệt là bà ngoại thương Bi biết chừng nào. Bà ngoại không già, bà ngoại còn trẻ lắm nhưng không như các bà ngoại khác không muốn ở cái tuổi này rồi mà còn phải chăm cháu chăm con. Ai cũng nghĩ mẹ tại sao không thương bà ngoại mà lại gởi B về đó, bà ngoại bận rộn với công việc cơ quan còn phải lo đưa đón B đến trường, chăm sóc B vào buổi tối y như là người có con mọn vậy. Nhưng bà ngoại có được niềm vui, niềm lạc quan mà trước kia bà ngoại không có vì sao Bi biết không? Vì bà ngoại có Bi đó.

Bi cũng là tình yêu lớn lao bà ngoại có được từ khi mẹ Bi đi lấy chồng, khà khà. Chắc lớn nữa Bi mới hiểu quá!

Mẹ mong Bi lớn từ từ thôi chứ không phải như người ta muốn con mình lớn nhanh thông minh khỏe mạnh. Mẹ cũng muốn Bi hãy lớn từ từ thôi nhé vì mẹ muốn Bi mãi là trẻ con để vô tư hồn nhiên, bị rày thì khóc, không thích cũng khóc, đòi cái gì cũng khóc, không thì nằm ăn vạ ra đó, tủi thân thì mít ướt mếu mếu, vui thì cười, kêu ạ thì ạ, muốn ăn thì rất ngoan, không muốn ăn thì xoay chỗ khác, cho cái gì thì mới hun, thỉnh thoảng hay hun bất chợt (không biết con nít nghĩ gì mà hay hun bất chợt), ngủ trưa dậy thì hay khó chịu, hay đòi hỏi, chơi thì hay đánh bạn (nhỏ con mà hung dữ), . Mẹ chỉ ước mình là trẻ con giống như Bi khà khà (người ta thường hay ước đều này khi lớn lắm Bi)


Nên Bi, đừng giận mẹ nhá!

Trích từ việc nghĩ gì viết nấy của "bà già Bi"

Thứ Hai, 9 tháng 6, 2014

Bài viết đầu tiên đã hoàn thành theo bài tập được ra của một người thầy (gọi là thầy nhưng thật ra bằng tuổi với mình, dù sao dạy một ngày hay dạy một chữ cũng là thầy)

Đề bài tập như thế này: Bạn hãy tưởng tượng mình được người khác cầu hôn vì lý do Em rất là..... Hãy viết về bạn nếu bạn là người đó.

Bài tập này mới đọc lên thấy kỳ kỳ nhưng sau một hồi ngồi tập trung viết, giao 45 phút mà 15 phút đã viết xong, chắc do mình chẳng có gì hay ho để viết về bản thân nhưng sau viết xong là cảm giác giải tỏa cảm xúc, thấy mình vẫn còn "stay young" khà khà.

Bỏ blog lâu rồi, giờ viết lại và dự định là sẽ viết thêm nhiều thứ nữa, viết hết tất cả bài tập mà anh Thầy giao sau đó sẽ viết tiếp về câu chuyện mà mình được kể cho nghe, cái này hiếm lắm mới được nghe à nha nên phải viết lại cho nó thành một tập sách luôn (đúng là tham vọng quá lớn, chuyện gì cũng làm nửa vời mà đòi viết há há)

Để mình thử xem từ ngày hôm nay đến một tháng sau mình sẽ viết được bao nhiêu bài
Đề bài tập được ra (viết lại không thì quên mất)
Đề 1: Viết thư xin tiền người nghèo
Đề 2: Vẽ đồ thị về cuộc đời của mình từ 0 tuổi đến bây giờ
Đề 3: Tưởng tượng bạn là một đứa trẻ trong sân chơi, bạn sẽ làm gì nếu bạn là đứa trẻ ấy?
Đề 4: Một cô bé 15 tuổi có một cuốn sổ nhật ký, hàng ngày cô bé viết tất cả mọi chuyện xung quanh mình, cô bé thích xem phim Hàn Quốc, thích than thở, ...
Hãy nghĩ mình là cuốn nhật ký đó, bạn hãy viết thư cho cô bé.
Đề 5: Bạn thích màu gì? 3 tính từ bạn nghĩ đến khi nhìn vào màu đó
Đề 6: Con vật nào bạn thích nhất? 3 tính từ để nói về con vật đó
Đề 7: Hãy kể một câu chuyện về cuộc sống xung quanh bạn (cái này chắc viết nhiều à),